HỖN MANG
rụng cánh
hoa rơi
về địa ngục
mang theo
thông điệp
của thiên đàng
run run
tay chúa
vê nhân loại
khe khẽ
chân vua
lõm thế gian
nửa chén
đã say
bầu nguyệt mớm
trăm gầu
chửa đục
dạ tinh tràn
hoa rơi
lạc cánh
miền vô cực
ngửa cổ
nốc căng
cuộc hỗn mang
•
nâng mây đỉnh
vuốt gió hang
thúc hoa thôi nụ
giục chim ra ràng
hôn kẽ đất
nghịch khe giàng
kìa đôi bướm ngủ
đây hàng nước rơi
thôi người nhé
nhé người ơi
ta về cõi nớ
người chơi phương này
trời có ngất
đất mới say
cho vươn chóp nắng
cho đày đáy sương
•
cơn nắng vỡ
toang
ngàn nốt bạc
rắc bột
không trung
phủ mềm
đất lạc
ưỡn rướn
đón
sét lòng
quại quằn
ôm
bão bụng
chống trời
nàng phô bình ngọc
truỗi đất
chàng nhả mưa châu
hoang mang nổ vỡ tinh cầu
trong cơn mê sảng vui sầu thiên miên.
![]() |
| Meditation No.7, tranh của Chen Hui |






Nhận xét
Đăng nhận xét