VIẾT BẬY

 

Tôi sẽ viết về những bầy chó săn trong một thời đại xám ngoét,
tôi không chờ một ngàn năm sau để thăm chúng trong bảo tàng;
tôi đã thấy chúng ở trong đó rồi
cùng những kẻ đóng vai chứng nhân,
chúng diễn trò thời cuộc.


Tôi có nên dửng dưng vì chẳng một chút cảm thông hay cảm kích?
chúng nhe răng trước tôi,
tôi bảo: cắn đi!
chúng chĩa súng vào đầu tôi,
tôi bảo: bắn đi!
còn nếu chúng chưa làm việc đấy,
tôi quát: tại sao chưa làm?
chúng bảo: không thể giết một kẻ đứng ngoài lịch sử,
tôi gật đầu.


Lịch sử là thứ con người tạo ra, tin vào, và giam mình trong đó,
lịch sử nào cũng có sự góp mặt của những bầy chó săn;
khắc tinh của bọn chó săn là những kẻ đếch có chân trong lịch sử,
chúng sẽ sủa mãi những cái bóng không người
và răng nanh chúng trở nên hoàn toàn vô dụng.


Tôi trôi đi cùng những trường thời-không-ý niệm 
và thi thoảng đổ bóng lên những mảng tường lịch sử, 
nhưng tôi không ở đó để đứng về phe người hay phe chó,
không quỷ đỏ, quỷ xanh
không hân hoan vì túc cầu
chẳng khổ tâm vì chính trị.


Bạn cho tôi một viên đạn
tôi chẳng biết cất nó vào đâu,
vì óc não này chẳng chóng thì chầy cũng tan rã,
thân thể này không sớm thì muộn cũng hoang tàn;
tôi muốn giữ viên đạn làm kỷ niệm,
nhưng thôi, xin trả lại bạn;
nếu muốn, bạn có thể cất nó vào lịch sử.



Ảnh sưu tầm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến