TRÚ ĐỊA CUỐI CÙNG
trong buổi chiều đời phiền muộn
tôi thẫn thờ nhìn nắng nhuộm cỗi những bức tường
những phiến lá non
một bài thơ cô đơn
bảy vì sao lạc lối
tôi làm dịu linh hồn bằng cách liếm láp chút nhựa cây
và sửa soạn hành trang đi vào đêm tối
.
tôi run rẩy vẽ một dấu chấm than cuối dòng
như mũi kim treo giọt máu
như thập giá mất hai tay
lơ lửng giữa không trung
một cái đầu rơi ngược
.
một mảnh rơi ra từ ký ức cổ xưa
hình thành nên thế giới
nơi tôi được bất chợt sinh ra
với một cái tên
và kề bên
người bạn chung nôi:
nỗi buồn sơ sinh trắng nõn
mẹ tôi kiệm lời
bà chỉ ru tôi bằng ngôn từ của đá
ngày buồn quá
bạn rủ tôi lên đường
để đi theo theo mơ hồ những lời chuyện kể
thế giới này có thật lớn không?
sao tôi cứ mãi đăm đăm nhìn theo một cánh nhạn
nhạn cô đơn chập chờn miền hữu hạn
gói thiên thu trong một nhịp thở than
thế giới này có thật lớn không hả nỗi buồn?
sao người im lặng thế
có lẽ nào
người sợ
làm vỡ hoàng hôn
.
tôi ngậm cười
buông mình thành giọt
giọt lặng rơi
rơi mãi
đáy thung sâu…
.
em!
tôi sợ đứt lắm cái cổ họng bé nhỏ kia ơi
khi em cất lên một thanh âm cao vút
giọng hát vói tới trăng
bằng một làn tơ mỏng
em không sợ sẽ chết sau khi hát ư?
em bảo nếu cứu được một bài hát thì… có sao đâu
em chỉ sợ lũ cò vạc không có chỗ náu thân trong những ngày đại hàn sắp tới
tôi bảo tiếng hát của em
là trú địa cuối cùng cho tất cả
mọi cánh chim
.
nơi nào em đang hát
xin đừng cho tôi nghe thấy
nơi nào tôi đang chết
xin em đừng nhìn thấy
cứ yêu thôi
bàn tay nhỏ bé
em chẳng thể theo tôi
thiên lý dặm trường
cứ yêu thôi
lòng ta nhỏ bé
tôi cũng chẳng thể theo em
về
cát bụi thiên thu.
![]() |
Địa ngục, tranh của William Blake |






Nhận xét
Đăng nhận xét