TRÊN CỎ KHUYA VÀ TRÊN NHỮNG MẨU XƯƠNG

 

Người nhường tôi một không gian diễm tuyệt 

để tôi được yêu người nhiều hơn người yêu tôi 

hay ít ra người cũng khiến tôi nghĩ thế.


Hỡi ôi, chỉ có tình yêu lớn lao mới có thể quay mặt đi 

khi trông thấy linh hồn tôi lâm nạn,

mới có thể rút bàn tay lại 

khi tôi đưa tay ra cầu khẩn tựa nương;

khi tôi lịm đi trong thảm cảnh tang thương,

người vẫn vu vơ hát ca về một vườn trời thiên thanh vĩnh thúy

hẵng nở ra một khóm mây thơm tựa oải hương.


Có người nói nếu lấy đi cái bướu trên lưng thằng gù 

là lấy đi tất cả gia tài của hắn,

hay ban cho kẻ cụt một đôi chân 

là thay đổi biến số để hành tinh này không còn sự sống.


Này người ơi, tôi đã khóc rống

khi người không hề nghe lời cầu khẩn của tôi,

cho đến khi tôi nhận ra tôi cũng chưa từng nghe thấu 

tiếng dấu yêu từ trái tim của người.


                    Ôi tình yêu lạnh ngời băng tuyết

giữ ấm cho một hỏa ngục pha lê.

                    Ôi tình yêu rạng ngời tật khuyết

giữ ấm cho nguồn tinh huyết tràn trề.


Tôi vất vưởng trên thế gian như một kẻ khùng điên

mãi chẳng biết nên đứng ngồi nơi nao cho tiện, 

chỉ đến khi có tiếng ai chạm đến—


Hãy ngủ đi cho trọn giấc cỏ hiền.


Tôi thiếp ngủ và tôi thiếp ngủ

trên cỏ khuya và trên những mẩu xương.


Portrait of the Carpenter of The Medusa,

tranh của Théodore Géricault



Nhận xét

Bài đăng phổ biến