TẮT ĐÈN VÀ NHẮM MẮT

 

Tắt hết đèn đi

và đọc một bài thơ cũ,

để được chết trên mặt hồ buổi sáng

và được chôn cất giữa tiếng chim,


để bay lên bồ công anh,

để rơi xuống hạt hồ đào,

để ngất ngây trong dạ lan hương,

để mong manh cùng dạ yến thảo,


để ngẫu nhiên là kẻ đi qua,

để vô tình là người trúng đạn,

để nằm xuống trong phút bất ngờ,

để khép mi không hoài nghi bỡ ngỡ,


để được làm một hạt mưa vỡ

trên trang thơ

nhòa dấu chấm cuối câu…

Tôi đi tìm giấc ngủ trên miền cỏ yên,

chiều muộn

những cánh mây đổi màu,

tôi mỉm cười cùng châu chấu.


Tất cả đã qua rồi bạn ạ,

tôi đã lỡ mất chuyến tàu cuối cùng

nên sẽ ở lại đây đêm nay

với bạn, châu chấu ơi!


Trăng tan chảy thành sương,

mỗi giọt là một nguyệt cầu mới,

nhởn nhơ trên quỹ đạo vành mũ rơm

bên mớ tóc xù chàng ngốc.


Mặt trời có gì hay,

những người di cư trên ấy

họ sẽ hóa thành rồng hay phượng hoàng lửa,

tôi bị bỏ lỡ rồi bạn ạ

nên sẽ ở lại đây đêm nay

trên hành tinh châu chấu.

Tôi định tua một bài hát

song lại quyết định để nó được tự do,

trong một khoảnh khắc mong manh

piano và dàn dây làm máu tôi êm ả,

như cánh đồng trôi qua cửa kính

loé một ánh xanh trước khi chìm khuất sau nhà cửa.


Tôi chống cằm, 

hướng mắt về dòng sông,

ngắm nhìn những gì đang tan biến…


Cảnh trong phim hoạt hình Hoàng Tử Bé

Nhận xét

Bài đăng phổ biến