SỰ TÍCH HỐ ĐEN



Một con chuột nhắt chui ra từ vết rách chiếc giày vải. Chiếc giày đó đã từng chứa một bàn chân hôi thối. Giờ chỉ còn mùi hôi thối, không còn bàn chân nào nữa cả. Nhưng chiếc giày vẫn nằm nguyên vị trí tiếp giáp với gấu quần khiến người ta nghĩ người đàn đó vẫn còn bàn chân. Không. Chú chuột nhắt vừa chạy ra từ ống quyển rỗng tuếch của lão. Chiếc giày rách là trạm trung chuyển giữa những cống rãnh bên trong với những cống rãnh bên ngoài. 


Thành phố cũng đang chết dần theo nhịp thở thoi thóp của lão triết nhân. Chỉ còn những con chuột là tỉnh táo.


Hộp đêm bước ra là một ả kỹ nữ. Từ khe ngực nàng vút lên một dải thiên nga nối đuôi nhau bay lượn. Hương thơm thịt da nàng chuốc say chính những chú thiên nga được nàng dung dưỡng trong áo ngực. Nàng hồn nhiên rời khỏi chiếc giường này để đi đến chiếc giường khác.


Cả thành phố cũng hồn nhiên dõi bước nàng. Thiên nga bay theo tóc.


Đến ngã rẽ, hai người gặp nhau.


Điểm giao hội là cửa mình và lưỡi.


Chiếc lưỡi đứng trước bình minh công lý, nã hàng tấn pháo vào cuộc đời. Cuộc đời hoan hỷ ra về để đến với buổi trưa huy hoàng trên bàn nhậu. Họ tái chế những xác pháo ban mai và tiếp tục đánh trận giả với nhau như sinh hoạt thường nhật. Rã rượi buổi chiều chiến thắng, nhừ nát trong đêm khải hoàn, phần lớn nhân loại ngã vào tấm đệm nhung của đêm. Có vài kẻ, theo cách nào đó, lọt xuống gầm giường, mặt trong của bóng tối. Sự chìm rơi ấy cận kề với việc trầm mình vào vực thẳm trong lòng đại dương. Cánh cửa đưa họ vào vùng bí mật của đêm để chiêm ngưỡng màu đen rực rỡ, nơi những định lý bị kéo dài như những sợi mỳ Ý.


Tại giao điểm:


Nàng khẽ hạ mình thành tư thế ngồi xổm. Rồi từ xổm sang quỳ là chuỗi chuyển động tinh vi của eo, hông, cổ chân và đầu gối theo cách mà chiếc váy đã thành thạo che giấu. Cái xác mở mắt. Không phải là vén mi, vì từ lâu hai tấm rèm đó đã không còn, mà là mở mắt.


Một giọt tõm rơi và cầu mắt. Một nhá diêm sinh vừa bắt. Bao nhiêu lã chã là bấy nhiêu rừng rực. Cuối cùng, lưỡi đã nhô ra như chìa tra vào ổ. Hỏa hoạn và hồng thủy đồng khắc nổ ra gây sự chú ý của cả thiên hà.



Lưỡi bắt lửa. Cửa nhả nước.


Đàn ông nằm dưới cháy phừng phừng. Đàn bà ngồi trên mưa xối xác. Mưa làm lửa hung hãn. Lửa làm mưa ngang tàng. Cái xác của lão triết nhân bị bốc bổng lên, lưỡi kéo dài thành một dải sáng xoắn xuýt quanh huyễn thể đen ngòm. Đàn chuột chạy quanh đánh trống kích động. Thiên nga vỗ cánh trên cao, tạo gió quán tính cho kiều nữ xoáy tròn. Những tinh thể lửa và nước vẫn độc lập nhưng không ngừng xâm chiếm nhau. Một khối cầu siêu vi mọng nước đã không thể chịu nổi trước nhát đâm hung tợn của mũi dao lửa đành vỡ thành một thủy-hỏa hỗn mang ra đời từ một quái thai nước-lửa. Rồi hai. Rồi hai tỉ. Rồi ba. Rồi ba nghìn tỉ.


Mênh mang và dữ dội. Cuồng nộ và hoang nhiên. Tuyệt đối vô thành trong hợp ca vũ trụ.

---

Chuột và thiên nga đã làm xong nhiệm vụ, chúng chui và trong. Đàn ông và đàn bà đã làm xong nhiệm vụ, họ chui vào trong. Chỉ còn thành phố là ngoan cố, kiên quyết đòi phóng ra ngoài. 


Chiếc giày vẫn nằm nguyên vị trí tiếp giáp với gấu quần, nhưng bàn chân và người đàn ông đã biết mất: vào trong. Những chiếc giường vẫn nằm yên đấy, háo hức chờ trông, nhưng người phụ nữ đã biến mất: vào trong.


Chỉ còn thành phố ngây dại vẫn tiếp tục hấp một cách hồn nhiên.




Phụ nữ III, tranh của Willem de Kooning








Nhận xét

Bài đăng phổ biến