SAO TẢ ĐƯỢC LẶNG IM

 

       có

               một thứ gọi là thị hiếu thị dân

tựa khối nhà sắp hóa thành bánh kem cam

      xâm thực từ lạm phát mỹ học lỗi thời

             những lỗ thở phô mai hay 

cửa sổ phòng giam tọc mạch

                       từ đó  

                  họ thêm vào 

            những đảo phách hợp         âm tăng 

    kéo nhễu một chuỗi lả lơi la liếm



        hắn 

                                giậm gót búng tay 

                khêu nứng một cô nàng

     hãy tới chỗ anh

            vịnh đá mọc một lâu đài

                      gió đồng lõa tán tỉnh



        anh 

                           gõ chữ bằng phím đàn

                nhạc nổi từ vần

                   giải phóng hình thể

     một quãng gian tấu giãn một không gian

               đất sụt dưới mông

  lún chìm phễu cát

            làm sao tả được lặng im

                 hãy để ý đến khoảng giữa hai dòng

    nó không hề bằng nhau

             tùy vào nhận thức  

                                            của gã phi hành



        tôi 

                              viết tương lai

             tôi ngồi trong quá khứ

hiện tại là những ngón tay không thể nắm



        anh 

                          do dự cho lịch sử giống loài

    nhưng anh vẫn phải viết tiếp

             không ai phán xét cho anh cả  

                     trước khi anh sáng tạo ra họ

         cho tôi ngả ra sau một lát

                               nhìn 

             những ánh đèn trời thư thái

                        nhân loại vẫn vắng anh

           trên ốc đảo tạm thời



        anh

                                có một chỗ ngồi

         con tôi bảo vò giấy 

   cũng sướng như bước trên lá khô

              nó đã vò trăm trang thơ 

                     của tôi trước khi giở chúng

khi nào một bài thơ đủ dài

            đó là khi nó 

                    không thể giải thích nó



        bạn

                              sắp vồ được một trích dẫn

 thì một ngọn gió lại kể 

               chuyện con mèo mới bị quyến rũ

           ừ thế đó 

         tôi đi len giữa các đoạn hổng

               chỉ nói chuyện được 

                        với các bạn bằng

                                                       nửa lưỡi


      khi nào một bài thơ đủ dài

                  đó là khi nó giỡn hoài

              bắt ngón tay bạn lang thang

    bạn sắp vồ được một trích dẫn

              thì khối nhà 

                                                 còn 

                  trong đoạn nhạc



         đèn soi gì những bước tới

đừng tiết lộ nhé

      chỗ này là viền trong 

                          của trang sách

        nơi những con chữ lén lút làm tình 

sau một ngày phải phục vụ nhân loại

       cuốn sách nào  

             cũng có một hầm bí mật của nó



         ơ kìa khói vape

   xe gầm dưới phố

                 ta viết mãi một bài thơ

     ta rơi vào vòng lặp

                        bài thơ sẽ 

như 

                 con rắn cắn đuôi mình.


             
              The Feast of Blossom,
                         tranh của Diana Elena Chelaru


Nhận xét

Bài đăng phổ biến