Sàigòn Benefit
Xin thông báo: tôi đang ở đây. Tản bước.
Đường Sách. Mưa. Sài Gòn. Cúi đầu trên
iPhone. Tôi lướt qua chốn tôi ngồi và
Không dừng lại. Tôi vừa đi vừa gõ chữ vào
Khung ghi chú bằng hai ngón tay cái. Tôi
Dừng lại bên một chậu cây xanh. Thở. Sài
Gòn là một quốc gia khác với tôi. Tôi là
Cuốc khách. Khách cuốc bộ và thẩn thơ.
A. Tôi biết vì sao tôi không muốn về chỗ
Rồi. Tôi muốn hút thuốc. Có một điếu không
Đầu lọc Đằng cho. Và Đinh Linh làm
Tôi thích xuống dòng kiểu này. Tôi đang
Bắt chước và trình hiện. Tôi ngại gì vì bà
Khuê mới cho tôi hay điều đó qua định
Nghĩa của Aristotle về nghệ thuật: bắt
Chước và trình bày. Hệ quả là tôi lại quên
Thèm thuốc mất rồi. Tôi thò tay vào túi và
Gãi đùi một lúc. Chắc tôi không hút
Thuốc quá. Nhưng tôi sẽ ngồi cái ghế
Băng bên đường nơi tôi được nhìn thấy
Chốn tôi ngồi qua làn mưa. Ai cho tôi hay
Về mưa đi. Tôi bận thẩn thơi quá. Mưa
Ghen với iPhone à? Sao cứ phiền tôi quá.
Tôi không ngẩng lên nhưng biết là em ướt
Lắm. Em ướt tôi rồi còn gì. Đừng bắt tôi cứ
Lau màn hình mãi thế. Em muốn tôi lau
Mắt em à? Đừng làm ướt tôi như tôi muốn
Thế. Thế là hơi quá rồi. Tôi ốm đấy. Tôi ốm
Và. Thôi tôi đi vào. Tôi sẽ chẳng yêu ai.
Chẳng ôm ai. Chẳng yêu ai. Tôi hết hạn
Đó rồi. Tôi đã có Sàigòn Benefit để tôi
Make friend with. Và bữa chiều của tôi có
Nghĩa lo. Tôi... A. Tôi có một cái mũ vải
Chăn bò. Đó là lý do tôi sẽ đi hút thuốc.
![]() |
Citizen of Freedom, tranh của Lê Kinh Tài |






Nhận xét
Đăng nhận xét