PHỤ BẢN ĐÊM
Ta lạc trong bóng tối xóm làng
xem như một sự xâm phạm tới những thế lực âm u,
thế nên ta phải dâng hiến dương khí thanh tân
để đổi lấy đường đi ra bờ suối,
nơi hy vọng sẽ gặp lại vài làn đom đóm
chúng sẽ múa ta xem điệu vũ chiêu hồn.
Trong muôn triệu vì sao
có một ngôi dành riêng cho ta
trong trăm ngàn phiến đá
có một tảng dành riêng cho mình,
đêm nay ta ngồi trên tảng đá ấy để nhìn ngắm vì sao kia
nhưng lũ đom đóm lại làm ta hoang mang quá đỗi,
chúng xen vào dòng chảy của các tinh vân
một đường bay lập loè mộng mị.
Ta nuốt lấy vì sao của mình rồi ngả lưng trên đá
trong cơn mê
dòng suối là bầu trời
chuyên chở ta — một linh hồn lạc lối
trôi mãi về vực thẳm nhớ thương.
Ta hát trong mơ một khúc hát ru
ru cho giấc mơ cũng thiếp ngủ,
ôi nỗi buồn thẳm sâu của trời đất
của suối đêm
của tinh cầu mồ côi lạc mẹ
nhập bọn theo lũ đom đóm lập loè.
Hồn ta vướng vào những bụi tre gai
trong mê cung cành lá
trong rách bươm tơi tả
ta nghe chút mật ngọt dịu êm.
Thinh lặng rồi
thinh lặng cả rồi
đêm cũng ngừng trôi chảy.
![]() |
| Blue Landscape, tranh của Lê Bá Đảng |






Nhận xét
Đăng nhận xét