NỖI SỢ
— thơ Kahlil Gibran
Chuyện kể rằng, trước khi ra tới đại dương,
có một dòng sông vô cùng run sợ.
Nàng nhìn lại dặm trường mình đã đi qua,
từ những đỉnh non cao,
con đường uốn quanh những khu rừng, làng mạc.
Và trước mặt nàng
là biển khơi vô bờ bến,
đi vào đó dường như
là mất tăm mãi mãi.
Chẳng còn con đường nào khác,
dòng sông chẳng thể quay đầu.
Chẳng ai có thể quay đầu,
vì quy hồi là điều bất khả.
Dòng sông cần mạo hiểm
để hòa nhập đại dương,
bởi vì chỉ có nỗi sợ hãi tan đi
bởi vì đó là nơi mà dòng sông sẽ biết
chẳng phải là biến mất vào trùng khơi
mà sẽ chỉ hóa thân thành biển lớn.
— Phapxa Chan dịch






Nhận xét
Đăng nhận xét