MỘT VÙNG ĐOM ĐÓM NẮNG TRƯA
Ánh sáng ngọt sắc
chảy qua phòng
ta nằm sấp
trên một đám mây suy tư
ánh sáng nhẹ như một dòng sông siêu thực
Tràn trên những giá sách
phủ mờ những lý lẽ
những gương mặt vĩ nhân bàng bạc
người cởi trần
vừa đi ra từ hố bom thế kỷ
anh tìm một chiếc áo
một giọng nói
một điệu cười phù hợp
một cụm từ bị mắc kẹt lại ngày hôm qua
chỉ còn nụ cười của em là đọng lại
như một vũng nước sau đêm
một vũng nước vô danh duyên dáng
đọng lại nơi bậc thềm bên kẽ rêu bỏ ngỏ
vết lõm trên sân và hòa sắc của cỏ cây hoa lá
mở đôi mắt thế giới cho thế giới về thế giới
Ta viết hoa một chữ cái đầu dòng
mở đầu ngày hy vọng
đứa trẻ ăn năn bằng im lặng
các bạn tiêu hết ngày Chủ nhật trong gió thu
tôi ngắm kẻ mặc áo xanh dương đi dưới phố
hắn tìm một quán café để đọc sách
hay hắn tìm một quán sách để đọc café
tuỳ thuộc hắn xách gì theo túi
Gretchen đã chết rồi thì phải
tôi mới đọc đến Đêm hội yêu ma
em có giận tôi không?
chắc nếu có thì cũng như
em nhăn mặt trước một vị đắng
hay chua của hoa quả
ánh cứ nói mãi chuyện anh là nhà thơ làm gì nhỉ
vì anh mặc một chiếc áo đũi thôi
và anh không có gì phải luyến lưu ngằn mé này
Điều cuối cùng chúng ta nên làm là làm thơ
chỉ khi những tiếng vọng từ bên kia bờ vực
thôi thúc một gợi ý về những điều đã từng
tôi đã từng là tôi đã từng là tôi đã từng là tôi đã từng là
tôi đã từng là…
.
Tôi xóa một ngày bằng cách
thu dọn hành lý rồi cuốn xéo ra phố
sự co giãn của cơn bão
kéo nhoà những nhân ảnh
tôi đi với cái bóng không cân xứng
tôi đi và hoài nghi về sự công bằng
Tôi để lại một cái kẹp sách
để tặng em trên bảng thông báo của căn hộ
phải chăng đó là dấu tích của bóng câu qua cửa sổ
em nhìn thấy gì
một kẻ cúi mặt xuống đường và gù lưng cõng ba lô
tôi nhìn thấy mình lướt đi không dự cảm
Tôi nhớ cả hai thế giới
cả hai nơi mà tôi đều không thuộc về
rồi con người cũng hoang nhiên như đất đá
hay con người cũng thông thái như thánh thần?
tôi — cái ống nước không có ý nghĩa
tôi có gì đóng góp cho các bạn cả
thời đại huy hoàng đã đi qua
hoặc chưa từng có và sẽ không bao giờ đến
Nói chúng ta lạc lối thật là sáo mòn
Có chút hương thơm đâu đó
là sữa tắm của một ai đó
nhưng tôi vẫn cố nghĩ đó là hương hoa trong nội cỏ chiều
khi mơ mòng về một cố hương đã mất
.
Tôi khóc trên mặt trời
trên điệu nhảy của gà trống
trên vũng mùi
em để lại trên sofa
hương hoa hồng
thông rỗng tôi
hương oải hương
giăng tơ tôi
tôi khóc dưới em
mái tóc to mắt ngắn
mái tóc ngắn mắt to
mái mắt to tóc ngắn
mái mắt ngắn tóc to
.
Một ngày mưa anh thở
và rít guitar
kẻ quỳ dưới chân tượng
thấy mưa hắn ngẩng lên
nghe ngóng
Rêu trên những gốc cây mục
người làm vườn đi vắng
anh vào đây làm gì
vì nơi đó có mưa
ký ức của riêng tôi
vườn giăng mùi ẩm ngái
tiếng ì oạp khoan đất
địa đạo giun
mắt giấu sau mặt
người giấu sau nhau
kẻ không yêu nên được đưa về
nơi những gốc cây mục
bên thánh tượng vườn
Hồ ở gần đây
nơi anh được một mình
nơi những chữ soi gương trên đá
mặt hồ sẽ vỡ vụn
khi anh quay về
để tìm lại những chiếc lá kim
.
Trên màn hình linh hồn
một đám mây tích điện
tồn tại thảnh thơi
song tử nhảy múa
những nhân ảnh và tiếng động
nhấp nháy cuối chân trời
Một con hươu phi nước đại
ngang dọc thiên hà
tung bụi mù lân tinh
đục ngầu bầu sữa sáng
Ký ức mùa xuân váy áo
nét chì kéo xếch đuôi nhìn
lời của bình minh hồng phấn
mỡ màng chín mọng thanh thiên
Bọn họ bôn tẩu hòng trốn thoát
mê cung vi mạch
đấu chập vào cảm thức thiên nhiên
lối dẫn vào lòng rừng nghe âm thanh của Bach
có một rặng phong ướp sương Chiên
Nhạc lịm dần cùng vòng lặp hấp hối
muôn đời hấp hối
muôn đời sơ sinh
muôn đời trong ngỡ nàng trung trinh bất hối
.
Bay trong những phố xá
qua những dãy nhà
tìm những người đang ngủ
ta cần nói chuyện với họ
mà không làm họ vỡ giấc
vì khi tỉnh dậy họ sẽ bị câm
chỉ một vài kẽ hở giữa tường ngục thất
họ tuồn những điều muốn nói
Ta bị giam giữ giữa thảo nguyên
giữa bầu trời
giữa tử cung
giữa tinh hoàn
giữa chiếc còng nhỏ vừa bằng ngón tay vô danh
khoảng cách hẹp sẽ khiến ta xa nhau?
Ta cưỡi trên dòng chảy hòa thanh màu sắc
bò dần về đỉnh thác
dòng nước quá mạnh sẽ chẳng bao giờ làm đầy ly nước được
vậy hãy để nước xuyên thủng đáy ly
và tạo ra một dòng thác trong lòng thác
Tiếng hát vẫn mai phục trong nội cỏ
chỉ chực nuốt trọn chân người
vào một vùng đom đóm
giữa nắng trưa
đùa bỡn.
![]() |
| Blue and Green Music, tranh của Georgia O'Keeffe |






Nhận xét
Đăng nhận xét