DÀI
người về từ phố
cởi xiêm áo . bỗng thấy quãng đường vừa qua dài như một thập kỷ
một cái bóng mờ với điểm tiếp nối hai bàn chân cứ vươn dài mãi cái đầu về bất tận
như trẻ con nhìn đàn kiến , tìm mãi con đầu đàn
cái bóng vươn mãi , dài mãi
hút ngược về phố .
người đứng lặng như tượng chết . chỉ đồng tử còn sống sót, đảo hết biên độ dõi theo cái bóng
những ngón tay bỗng theo một mệnh lệnh không từ não bộ , nhúc nhích
dài ra , vươn theo cái bóng .
từ ngón giữa bàn tay trái, cả cơ thể bị kéo theo, dài mãi
đồng tử bất lực . nhìn . rồi đến lòng trắng nhìn lòng đen đi trước
đến lượt lòng trắng ra đi , hốc mắt nhìn
hộp sọ cũng mờ dài theo bóng .
chỉ còn cái nhìn nhìn . . . . .
![]() |
| Vô định, tranh của Trương Thế Linh |






Nhận xét
Đăng nhận xét