DẠ DI

— thơ Louise Glück

Đây thời khắc khi người gặp lại

những trái thanh lương trà chín đỏ

và trên bầu trời sẫm đen

những dải chim đêm di trú.


Cứa lòng tôi suy tư

người chết sẽ chẳng còn nhìn thấy chúng—

những thứ mà ta vẫn tựa nương,

chúng thảy đều biến mất.


Linh hồn sẽ làm gì lúc này để an ủi?

có lẽ nó sẽ chẳng còn cần

những thú vui này, tôi nhủ;

có lẽ chỉ cần không hiện hữu thôi là đủ,

dù điều này thật khó để hình dung. 


— Phapxa Chan dịch


The Night Migrations


This is the moment when you see again

the red berries of the mountain ash

and in the dark sky

the birds' night migrations.


It grieves me to think

the dead won't see them—

these things we depend on,

they disappear.


What will the soul do for solace then?

I tell myself maybe it won't need

these pleasures anymore; 

maybe just not being is simply enough,

hard as that is to imagine.


Đọc thêm



Nhận xét

Bài đăng phổ biến