CỦA CON NGƯỜI KHÔNG CÒN KHUÔN MẶT
Xin người nhìn vào đây, những lối men theo hàng hàng cây chữ. vài chiếc rễ chìa ra đoán định xuất thân của những bước chân vô định. tôi vục mặt vào vũng bùn vì đêm nay chẳng có bầu vú nào cho linh hồn trẻ thơ tôi đùa nghịch. nàng gói lại những hình xăm. và tại tôi nên chúng quay về câm lặng. đêm cuối năm. gác nhà tôi vẫn có kẻ ngồi hút một mình. hắn hút mật trên một khóm rong rêu cổ thạch. lạc loài. hắn ngậm dòng sữa sao và sục tìm lối đi vào lõi hạt. có khó không để giấu đi một lời hối tiếc. có cần cầu viện ba vạn cánh thiên thần và một lời khải huyền tưởng tượng. tôi đã để em đi. và nó đã thập thành định mệnh.
Thi thoảng chàng gọi tôi bất thần. chàng cần một kẻ vô tâm khốn nạn là tôi. để nghe chàng kể về một kẻ vô tâm khốn nạn khác. tôi lại vươn cụm rễ từ lỗ nhĩ mình chạm vào cuống họng ngậm đầy khói cay ký ức. chàng nói đi. gót giày đó đã giẫm lên ngón tay nào. và lời cuối cùng ghi trong khải huyền tưởng tượng là chi. mà chàng đã cất chữ bắt đầu chưa. tôi thì có đó. một sáng mùa đông. tôi ngả vào bầu vú của linh hồn thuần khiết nhất thế gian. rồi mấy chục tháng sau linh hồn kia nhuốm bệnh.
Họ ngồi trong quán cũ kể về tôi. họ chẳng biết vài tháng sau tôi giết họ. chàng biết chuyện đó chưa. tôi luôn có nhiều nhân vật trứ danh khốn nạn. chúng có ghế ngồi riêng bên rìa trời tị nạn. chàng có thể chọn để gọi tên kẻ vừa là nạn nhân vừa là bị cáo vừa là bồi thẩm đoàn. còn hai ta cứ thay nhau làm thẩm phán. tôi hứng tôi trong một chén nước trong. sâu trong đáy vắt một tia mực tía. chàng làm ơn làm phước hãy cứ gọi tôi là tên khốn nạn. tôi còn biết làm chi ngoài chuyện ngồi bên hiên và chờ một vì sao lâm lụy.
Còn điều gì nữa nhỉ. chuyến đập cánh lưng trời sẽ tiễn đưa gót chân loài vô định. những rễ cái lòng tôi phỏng chăng vừa xiên sang một con ngõ mới. nơi người ta vừa dựng một tấm bia chép lời khải huyền tưởng tượng. tôi mệt nhoài và nghĩ rằng những lõi hạt đã tách đôi và thời khắc nửa đêm đã đến. tôi mỏi mê tìm bầu vú đã hóa thành cổ thạch. với bàn tay sao tôi dựng trên trán mình ba vạn cánh thiên thần khốn nạn. với bàn tay sao tôi dựng trên trán mình ba vạn cánh thiên thần khốn nạn.
Chàng còn muốn đi nữa không. rừng cây tôi dựng hàng hàng tà dương trú ẩn. chàng có muốn lạc lẫm vào đây để lắng nghe từ chùm rễ phả hơi sương rúng lạnh. hãy chọn một chỗ gần dòng sông để xa rời ngọn lửa đêm gian trá. hãy thông cảm cho trăng nàng luôn ở xa ta quá. thân phận vệ tinh mà muôn đời bị kết quy thành linh vật minh chứng tình yêu. mà tình yêu phải chăng cũng là một vệ tinh xoay quanh lỗ đen thân phận. chàng còn muốn đi nữa không. đường rừng tôi sẽ đưa chàng về miền kia phản vật chất. nơi nước mắt sẽ ở lại mãi sau lưng. của con người không còn khuôn mặt.
![]() |
Ảnh sưu tầm |






Nhận xét
Đăng nhận xét