BẢN SAY KHÁCH

 

Tiếng lục lạc cổ bò đập vào vách đá dội lại một khắc khoải núi rừng,

những dòng suối cạn khô lấp lánh màu lam xám,

đá cuội nằm im nghe mùa đông bước qua mình.

 

Nếp cười móm mém của mế bên nồi nậm mú đậm nhạt trong khói bếp nhà sàn,

nường dâu trẻ khúc khích cười nom chàng khách phố sặc rượu —

say và nằm ngửa nhìn lên những bó ngô gác mái.

 

Cuộc chuyện đầy men và khói của những người đàn ông,

những cái đùi gác lên nhau của vòng tròn đàn bà —

ngôi nhà sàn ôm ghì lấy khách.

 

Chàng ước mình đừng làm thơ

đừng hé một tiếng nào bất chợt,

thậm chí đừng nhìn thấy

như chưa từng hiện hữu nơi đây.

 

Đừng gì cả và đừng gì cả!

Đừng gì nhé và đừng gì nhé!

 

Chàng không dám cựa mình sợ khói sương tan mất,

sợ nhà sàn là ảo ảnh,

nét cười là giấc mơ;

sợ tất cả bốc lên trời cao

thành lâu đài Tiên – Tử.

 

Chàng nằm ngoan cho nường đắp thêm rượu lá,

xông ướp bùa mê để chẳng nhớ đường về xuôi được nữa,

nghiến răng trong lửa —

hóa thạch thành miếng thịt treo

năm trăm năm trên gác bếp.


Phụ nữ, tranh của Lê Bá Đảng




Nhận xét

Bài đăng phổ biến