TỪ MỘT GIỌT TUYẾT TINH
Tôi cần làm gì đó cho trái tim băng giá này
thêm băng giá
khi băng giá đang tan,
những xấu xí lộ ra và nuốt dần lục địa.
Tôi cần làm gì đó cho trái tim băng giá này
thêm băng giá,
đừng mong tôi tan chảy.
Tôi cần những vĩnh cửu lãnh nguyên,
cần một mình gác tuyết,
cần ngòi bút trắng tinh hơi thở tôi phà
từ bầu băng giá phổi.
Tôi cần làm gì đó cho trái tim băng giá này
thêm băng giá
khi băng giá chẳng được ngủ quên,
thức giấc dưới cái nóng sỗ sàng của ngày
văn minh xâm thực.
Tôi sẽ rẻo gót hồ băng về nơi vĩnh hằng bóng tối,
chôn cất trái tim bên một hốc băng kết tinh trầm tích
nơi cô quạnh chẳng ai viếng thăm,
chỉ những ngọn gió trước giáng sinh thời chưa mang phúc âm nào ghé hỏi.
Khi những gấu váy mùa màng đầm ướt cỏ hoa và thơm mùi xuân sắc
vấy một vệt bùn vào hốc hác tim tôi,
kỷ vật của em sẽ được nuốt trọn bởi cô độc vĩnh kỳ.
Em chẳng cần trở lại để nhặt một cánh hoa rơi từ gấu váy
bởi tôi đã cất kỹ lắm rồi.
Và sau một vận chuyển giao thiên địa,
em lại được hóa sinh từ một giọt tuyết tinh tôi chắt chiu
cùng niềm hân hoan nhỏ nhắn.
Tôi cần làm gì đó cho trái tim băng giá này
thêm băng giá
khi những khu vườn xuân đầy ắp tiếng cười không ký ức,
họ quên lãng mùa đông và thế là niềm vui tôi được ngụy trang thật khéo
dưới những ngụm rượu nóng mùa màng và họ bảo:
băng giá qua rồi, chẳng tuyệt sao, Thượng đế.
Thượng đế cười cùng nỗi niềm của kẻ đã tuyệt giao
với sáng tạo kỳ khôi nhất:
trái tim và sức ấm của băng giá vĩnh hằng.






Nhận xét
Đăng nhận xét